Friday, 7 November 2014

[Giới thiệu phim] Rat Race - Đua người (2001)

Nếu có ai đó hỏi tôi "Mày biết phim hài nào hày không giới thiệu tao với", tôi sẽ không ngần ngại loại bỏ những phim Thái, Trung, Đài, Hàn, Nhật, Kong và tất nhiên là cả Việt đã xem ra khỏi danh sách lựa chọn, bởi đơn giản, tôi thấy có vẻ như nền điện ảnh Á Đông mới chỉ biết chọc cười người xem thôi chứ chưa biết phải làm gì tiếp sau đó thì phải. Người ta vẫn hay bảo, phương Đông thâm trầm ẩn ý, phương Tây phóng khoáng thẳng thắn. Thế mà chả hiểu sao đem hai nền điện ảnh Âu Mĩ và Á Đông ra so thì thấy ngược hẳn. Với tôi, một bộ phim hài hay thì điều đầu tiên là phải khiến người xem cười lăn cười bò cái đã (điều hiển nhiên). Những chi tiết gây hài đó không được lộ liễu nhưng cũng không cần khiến khán giả phải đau đầu suy nghĩ như phim khoa học, và quan trọng hơn là sau tất cả những tiếng cười đó, một thông điệp cần phải được đưa đến cho người xem, khiến họ lặng đi một chút thôi cũng được. Khoảnh khắc lặng đi đó, chính là lúc người xem phát hiện ra điều gì, gật gù rằng mình không phung phí tiếng cười một cách vô bổ.

À nói thì đơn giản vậy, tìm được một bộ phim hài ưng ý mới khó. Cái thể loại phim này nó hay lắm. Nếu như phim kinh dị có thể dễ dàng khiến người ta giật mình bằng hình ảnh âm thanh, phim hành động dù dở cũng làm ta choáng ngợp bằng kĩ xảo và những pha đấm đá rượt đuổi đã mắt, thì phim hài lại không đơn giản đến vậy. Chọc cười một người đâu phải dễ. Từ khung cảnh, tình huống, cho đến diễn xuất lời thoại âm thanh, tất cả phải ăn khớp lại nhịp nhàng thì mới khiến bụng người xem thắt lại, thanh quản rung bần bật, mắt nhắm nghiền được. (Lại nói liên quan, có nhiều bộ phim, trích đoạn hài, cứ hay lồng tiếng cười vào những tình huống gây cười, như kiểu để ra dấu báo hiệu người xem là đoạn này hay đấy, cười đi. Thực chất chỉ khiến người ta cảm thấy quê một đống vì chả hiểu sao người khác cười mà mình không cười được)

Vậy nên, mỗi lần xem xong một tựa phim hài tâm đắc, tôi liền đặc cách cho nó nằm trong ổ cứng máy tính của mình, liệt vào dạng ưu tiên không xóa, thi thoảng cần thì có thể mở ra xem, và những lúc ấy thì không mất nhiều thời gian để tôi tập trung ngay những bộ phim đó, như là chưa được xem bao giờ vậy. Rồi từ từ, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những bộ phim ấy. Nhưng trước hết, để có thể bắt đầu danh sách những bộ phim hài nên coi, không thể không giới thiệu cho các bạn một tựa phim, mà rất có thể các bạn sau khi xem xong, sẽ có cái nhìn khác về thể loại phim hài như tôi. Phim có tên "Rat Race" tạm dịch là "Đua người", được sản xuất vào năm 2001 (cũng kha khá lâu rồi)




Các bạn sẽ tự hỏi ngay, tại sao Rat Race mà lại dịch là Đua người được. Thực tế, đời sống phát triển, con người ta lại càng tìm ra nhiều thú vui mới cho mình. Các bạn đã có thể nghe thấy có đua ngựa, rồi đến đua heo, đua bò, đua chó, đua cả ốc sên,..con gì cũng đem ra đua được. Vậy hãy thử tượng tượng mà xem, nếu như chúng ta có một cuộc đua tương tự như thế, nhưng dành cho người thì sao. Cuộc đua giờ là cuộc đấu tranh đầy toan tính của những cái đầu biết nghĩ, là sự chơi xấu, chơi đểu, là sự gặp may gặp xui tình cờ không đoán được, là cơ hội để nảy ra những tình huống dở khóc dở cười. "Rat Race" chính là lấy ý tưởng nội dung như vậy đấy. Trong phim, một nhóm người gồm đủ các thành phần, bị cuốn vào một cuộc đua, thao túng bởi một nhóm người ở giai cấp cao hơn, những tỉ phú của thế giới. Họ đặt cược vào những người chạy đua, y như chúng ta đặt cược vào những con chuột vậy.


Thôi nói vậy thôi nhỉ, để cho các bạn còn tận hưởng sự thú vị khi xem phim. Mục đích bài viết này của tôi, như đã lan man ở lúc đầu, là muốn giới thiệu cho các bạn một bộ "phim hài hay". Đó, "phim hài hay" không chỉ là có tiếng cười, mà hơn thế nữa là những thông điệp mà nó truyền tải. Phần tiếp theo của bài viết tôi muốn cùng các bạn lạm bàn về những điều đọng lại được sau khi có những giây phút thư giãn thoải mái sau khi xem phim. Như vậy thì mới đáng là xem.

Các bạn có tự hỏi giống tôi không, rằng trong phim liệu có người tốt và người xấu? Có thể ai đó sẽ bảo mấy ông tỉ phú kia là người xấu, vì thú vui của riêng mình mà khiến bao người phải khốn khổ. Hoặc là mấy người chạy đua kia, ham hố liều mạng chỉ vì một túi tiền ở xa lắc xa lơ, mà cũng không chắc là nó có thật nữa. Không đâu. Trong phim tôi thấy tất thảy mọi nhân vật đều bộc lộ hết tất cả những tính cách vốn có của con người, và càng rõ nét hơn khi từng người họ được đặt vào hoàn cảnh khác nhau. Khi chạy đua thì là tò mò, ích kỉ, tham lam, ranh mãnh, ngờ nghệch ngớ ngẩn, để rồi đến khi đứng trước đám đông người làm từ thiện, họ lại là những người độ lượng, yêu thương, nhường nhịn, đầy cảm thông hết cả. Điều này tôi thấy chẳng phải quá đúng với cuộc sống hiện tại hay sao. Nếu các bạn đọc được bài viết này vào cái quãng thời gian mà tôi viết nó ra, hẳn các bạn đều nhớ đến câu truyện về anh chàng người Việt bị mua hớ chiếc điện thoại ở Singapore, lùm xùm được các báo đưa tin giật tít. Tôi muốn đặt câu hỏi cho những người cũng ở vị trí đọc tin báo như tôi, rằng nếu các bạn là ông chủ cửa hàng điện thoại kia, liệu có mấy người giải thích rõ ràng cho khách hàng hiểu để họ kí vào hóa đơn, hay lại cũng mắt nhắm mắt mở đưa cho khách, vì như thế sẽ có lợi cho bản thân hơn rất nhiều, hoặc là nếu bạn vào vai anh người Việt mua hàng kia, liệu bạn có dám đứng ra cãi lí với người ta ở chốn đất khách quê người xa lạ, chỉ vì cái lỗi đáng ra là do mình, hay rồi lại cũng vứt cái sĩ diện tổ quốc gì gì đó (mà sau này mới được gán cho) qua một bên, mà uất ức đến phát khóc? Hành động của mỗi người đều do tính cách + tình huống hoàn cảnh quyết định. Nhiều khi chúng ta thấy hành động xấu, chúng ta đã vội quy kết là do vế trước (tính cách) mà quên mất vế sau (tình huống). Điều đơn giản chỉ có thế, hãy đặt mình vào góc nhìn của người khác, thì sẽ hiểu được phần nào tại sao họ lại làm vậy thôi mà.

Còn một điều nữa, mà không biết do tôi tự suy ra hay là do tôi quá thông minh vì đã hiểu được ẩn ý của bộ phim (chắc là cái thứ 2), đó là cuộc đời mỗi người đều giống như một cuộc đua vậy. Không giống như những cuộc đua xe đua thú bình thường, những cuộc "đua người" đều tiềm ẩn những sự thú vị, bởi lịch trình là do chính những tay đua tự tạo nên. Tôi thích vừa đua vừa ngắm cảnh, thì cứ thế thôi thong dong 1 đời. Anh thích tốc độ, anh ưa mạo hiểm, anh thoải mái lựa chọn những chế độ đua mà mình muốn trong cuộc sống. Không ai biết chướng ngại vật đằng trước là gì, ra sao (thực ra thì cũng chẳng cần biết), miễn là chúng ta đều không bỏ cuộc khi đua và đều có cái đích của cuộc đời là được. Vậy nên, nếu có bận tâm đến những chuyện của tương lai, thì cũng không cần lo lắng quá. Chẳng lo nổi được đâu mà. Mọi chuyện sẽ đến, và sẽ được giải quyết theo cách của mỗi người. Rồi sau khi mọi chuyện đã qua, chúng ta cũng chẳng thể quay đầu lại để mà thay đổi được, vì cuộc đua vẫn cứ thế tiếp tục.

Những điều vừa rồi tôi đúc kết ra được sau khi xem bộ phim "Rat Race" khá là nhiều lần. Phim thành công không chỉ nhờ có vậy, mà còn do sự diễn xuất của các danh hài nổi tiếng màn ảnh thế giới nữa như Rowan Atkinson, Breckin Meyer, Jenica Bergere, Cuba Gooding Jr...cùng một chút âm nhạc sôi động nữa. Đây chắc chắn là một lựa chọn không tồi để các bạn nhâm nhi cốc trà nóng, vừa xem vừa trùm chăn ấm trong khí trời lạnh đầu mùa thế này. Càng tuyệt hơn nữa nếu xung quanh là những người bạn đúng không.


Các bạn có thể tải phim bằng file torrent này.



1 comment:

  1. Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài viết rất hay và chi tiết
    ..........................
    Huyền Sport
    Cuồng Nhiệt Cùng Đua Chó
    bong88 l bong88

    ReplyDelete